Thế hệ trẻ Võ trận Đại Việt

THẾ HỆ TRẺ VÕ TRẬN ĐẠI VIỆT

Chưởng môn Nguyễn Minh Tuấn

Chính thức thành lập vào năm 1998, qua nhiều bước thăng trầm, nỗ lực và cố gắng của cả thầy và trò môn phái Võ trận Đại Việt, hiện nay võ đường Võ Trận Đại Việt đã có tới hơn 500 lượt môn sinh theo học với sự đa dạng về độ tuổi, văn hóa. Mỗi môn sinh mỗi một tính cách không ai giống ai, nhưng ở các em đều có niềm đam mê, hăng say luyện tập, tinh thần phấn đấu để vươn lên. Nếu ai đã từng được chứng kiến cảnh luyện tập nghiêm túc nhưng không kém phần hào hứng, vui tươi của các võ sinh thì không khỏi bùi ngùi, xúc động và thêm phần phấn khích, những tiếng hô vang sau những cú ra đòn hay những động tác dứt khoát của các võ sinh như phá tan đi cái không gian có phần tĩnh lặng, trầm mặc của mỗi buổi chiều tà tại Sanjose. Chỉ dạy và được tận mắt chứng kiến cảnh các em luyện tập, sự trưởng thành của các em qua từng ngày, chúng tôi như vơi đi nỗi buồn trong cuộc sống bộn bề chứa đầy những khó khăn. Là trưởng môn phái Võ Trận Đại Việt tôi luôn rất tự hào vì có được những thế hệ học trò như các em.

Chúng tôi biết chỉ với vài dòng trên giấy sẽ không đủ để thể hiện hết được đức tính, tài trí của hơn 500 võ sinh đã và đang sinh hoạt tại võ phái, vì vậy trong bài viết này chúng tôi chỉ giới thiệu một số võ sinh tiêu biểu nhất của võ đường, xem đây là sự noi gương, sự ghi nhận những cố gắng, đóng góp của các môn sinh trong thời gian qua.

Người chúng tôi muốn giới thiệu đầu tiên là võ sư Nguyễn Diệp bởi ở Diệp hội tụ được rất nhiều tố chất cả về đạo đức và tài trí, sự thông minh, sáng tạo, chăm ngoan trong học tập.

Nguyễn Diệp có cha mẹ là người gốc Bình Định - mảnh đất địa linh nhân kiệt, mảnh đất võ học và là nơi sản sinh ra nhiều võ nhân xuất sắc, cho nên dù không được sinh ra và lớn lên trên mảnh đất quê huơng ấy, nhưng Diệp cũng được ảnh hưởng ít nhiều về khiếu võ thuật của cha ông. Hiện nay Diệp đang sinh sống và học tập tại Sanjose cùng với gia đình. Diệp là người có khiếu võ thuật nhất trong nhà. Do có niềm đam mê với nghề võ nên được bố mẹ tạo điều kiện cho tham gia lớp học võ từ khi 12 tuổi. Sự đam mê, khả năng tiếp thu nhanh, cộng với sự khổ luyện, nỗ lực, cố gắng không ngừng, chỉ sau 4 năm học võ Diệp đã nhanh chóng trở thành võ sư ở cái tuổi còn rất trẻ - 16 tuổi.

Với chiều cao cân đối nhưng thân hình có phần mảnh mai, song trong vóc dáng thanh mảnh đó lại chứa đựng một nghị lực phi thường, luôn tràn đầy năng lượng. Ngày đến trường, chiều về luyện võ, có những ngày thời tiết thay đổi, mưa nắng thất thuờng, lạnh đến thấu xương nhưng Diệp vẫn đến võ đường đều đặn, vẫn luyện tập chăm chỉ và tiếp thu hết những gì thầy chỉ dạy. Chúng tôi luôn tự hào và hãnh diện với mọi người khi có được một người học trò ngoan, chịu thương, chịu khó như vậy.

Trên trường học Diệp là một cậu học trò được thầy cô quí mến, bạn bè ngưỡng mộ, là một tấm gương sáng về tinh thần tự học và tự rèn. Trong suốt 10 năm cắp sách đến trường, Diệp luôn khiến bố mẹ tự hào, bởi năm nào em cũng được tuyên dương về thành tích học tập. Trong trường võ, em luôn là người thấm nhuần võ đạo, là người hơn ai hết nhận thức được tầm quan trọng của nghiệp võ trong việc tăng cường thể lực, tu dưỡng đạo đức, rèn luyện bản lĩnh vững vàng trong cuộc sống, tinh thần truợng nghĩa giúp đời, nên em luôn hết mình vừa luyện tập vừa chỉ dạy cho các môn sinh khác trong từng ngày, từng giờ trên võ đường. Mỗi lần nhìn thấy em hăng say học võ, thấy được niềm đam mê trong em, tôi lại phấn khích truyền dạy hết lòng. Tôi nhìn thấy ở em tố chất của một người học võ và dạy võ trong tương lai, nhất là khả năng về quyền và thập bát ban binh khí, có một người học trò như em tôi thật sự rất đỗi vui mừng.

          Ngoài sở truờng võ thuật Nguyễn Diệp còn thích đàn piano, sau mỗi ngày học tập căng thẳng, mệt mỏi, những bài nhạc, tiếng đàn giúp Diệp vơi đi phần nào sự mệt nhọc và lấy lại sự cân bằng trong cuộc sống, tiếp thêm năng lượng để theo đuổi ước mơ. Diệp từng tâm sự: sau này em muốn làm một kỹ sư, và cuối tuần đi dạy võ cho các em thiếu nhi, để góp phần vào việc bảo tồn nền văn hoá Việt Nam tại hải ngoại, đóng góp một phần công sức trong việc gìn giữ và lưu truyền nền văn hoá cổ truyền Việt Nam.

Quả thực trong suốt chặng đường 15 năm theo nghiệp võ chúng tôi mới thực sự tìm được một người có thể thấu hiểu và luyện tập được hết những gì mà tôi chỉ dạy. Diệp không đơn giản chỉ là học trò, mà còn như một nguời bạn, một nguời cộng sự có tâm huyết với nghiệp võ. Vì thế tôi đã và đang chỉ dạy tất cả những gì thuộc về bí kíp gia truyền, những gì vốn có của tôi. Chúng tôi hy vọng và tin tưởng rằng trong tương lai Diệp sẽ tiếp buớc con đường tôi đi, cống hiến hết mình cho sự nghiệp võ thuật, góp phần làm rạng danh nền văn hoá Việt Nam nói chung và môn phái Võ Trận Đại Việt nói riêng trên đất khách quê người. Chúc cho những ước mơ của em sẽ thành hiện thực.

***

Cũng cùng độ tuổi như võ sư Nguyễn Diệp, huấn luyện viên Nguyễn Long Phi là một cậu học trò gây cho chúng tôi rất nhiều ấn tượng bởi tấm lòng biết giúp đỡ mọi người và tinh thần quyết tâm theo nghiệp võ. Em cũng là một người gốc Việt Nam, sinh ra và lớn lên tại Sanjose, thích võ và bất đầu theo luyện võ lúc 14 tuổi.

Em từng tâm sự em thích đánh được thanh siêu đao - loại đao có ngạnh trên sống đao và được tra cán dài từ 1m trở lên để sử dụng bằng hai tay, gồm có định thủ dài 20cm ngay sau chắn hộ thủ, đây là một loại binh khí chuyên dùng. Có lẽ vì thế nên sau này dù mong muốn trở thành một kỷ sư giỏi nhưng em vẫn muốn được tiếp tục luyện tập võ.

Nhờ luyện võ cơ thể em đã trở nên khoẻ mạnh hơn trước, có sức khoẻ em có thể làm được nhiều việc, học tập tốt, lao động tốt, ở nhà, ở trường Phi luôn là con ngoan, trò giỏi, ở võ đường Phi không nề hà chuyện gì, giúp được mọi người việc gì là Phi luôn hết lòng, hết sức. Thật đáng quí ở tấm lòng, tinh thần trách nhiệm và sự nhiệt tình nơi em.

Về khả năng võ thuật, chúng tôi nhận thấy ở Nguyễn Long Phi có năng khiếu  cả hai tố chất về quyền pháp và binh khí. Với tư cách là chưởng môn phái Võ Trận Đại Việt, chúng tôi rất lấy làm vinh hạnh được chỉ bảo, dạy dỗ Phi, tôi rất vui khi có được một người học trò ngoan như vậy. Tôi kỳ vọng rằng Phi sẽ thực hiện được ước mơ của mình trong cuộc sống.

***

Tinh thần cầu tiến, ham học hỏi, dường như đã thấm sâu vào tính cách của Nam - cậu học trò vốn là người Phú Yên, hiện đang sinh sống tại Sanjose, năm nay 19 tuổi, tham gia võ đường Võ Trận Đại Việt tuy có hơi trễ nhưng điều đó không ảnh hưởng gì tới thành tích học tập của em, em sở hữu nhiều thành tích đáng nể và khiến nguời khác phải ngưỡng mộ.

Nam sinh ra trong một gia đình có truyền thống hiếu học, lúc nhỏ, Nam thường được nghe bố mẹ kể về truyền thống học hành của quê hương, dòng họ và gia đình, truyền thống ấy lại được hun đúc, tôi luyện dưới sự dìu dắt của những người đã sinh thành ra em. Ở trường, Nam hòa nhập, tiếp thu kiến thức khoa học và văn hóa một cách dễ dàng nhờ phương pháp học tập tích cực của bản thân, em luôn chủ động trong việc lĩnh hội tri thức, tự tìm tòi, học hỏi, dám nghĩ, dám làm.

Được bố mẹ khuyến khích dành nhiều thời gian cho việc rèn luyện sức khỏe và bản lĩnh trong cuộc sống, nên khi 17 tuổi (năm 2010) Nam quyết định đến với Võ Trận Đại Việt. Nam cho rằng: Học võ là một quá trình khổ luyện, tích luỹ lâu dài, không chỉ giới hạn vào việc đạt kết quả cho riêng một giai đoạn nào. Không tự thoả mãn và bằng lòng với thành tích của mình, phải luôn rèn luyện, học hỏi, cầu thị: học ở thầy, học ở các anh, các em đến với võ đường trước mình, “không biết phải hỏi, không giỏi phải học”... Ở Nam chúng tôi nhận thấy tinh thần chí thú trong học tập, có những cái không đòi hỏi nhưng Nam vẫn học, vẫn đầu tư tìm hiểu, luôn luôn dốc lòng dốc sức theo đuổi sự tiến bộ, và vì thế chúng tôi tin rằng Nam sẽ là người đạt được nhiều thành công trong cuộc sống sau này.

Sau này Nam muốn trở thành một kỷ sư thật giỏi nhưng vẫn muốn ngày ngày luyện võ. Nam có khiếu học về quyền và binh khí. Với khả năng hiện có của Nam chúng tôi luôn luôn tin tưởng rằng Nam có thể vuợt qua mọi khó khăn để thực hiện được những ước mơ và hoài bão của mình. Nam là một người học trò có lòng hiếu học, biết yêu thương và giúp đỡ mọi người, điều làm tôi vui mừng nhất nơi em đó chính là tinh thần chịu khó học tập, biết quan tâm giúp đỡ mọi người. Hãy cố gắng thực hiện những ước mơ, chúng tôi tin em sẽ làm được.

***

Trần Như Quốc Hiếu sinh năm 1991, quê ở Ninh Hòa- Khánh Hòa, hiện đang sinh sống và làm việc tại Texas, USA. Hiếu là con duy nhất trong gia đình, được ba mẹ hết lòng thương yêu và đặt nhiều niềm tin, hy vọng. Nhận thấy được sở trường và niềm đam mê của con, nên ba mẹ Hiếu quyết định cho em tham gia học võ tại võ đường Võ Trận Đại Việt vào năm 2008, qua 4 năm luyện tạp, hiện nay Hiếu đã trở thành một trong những huấn luyện viên của võ phái.

Điểm nổi bật ở Hiếu là một tấm lòng thật thà, chất phát, một con người đầy trách nhiệm với võ đường, với các môn sinh. Nay Hiếu đã là huấn luyện viên, nắm chắc kỹ thuật, sẵn sàng chỉ bảo cho các võ sinh mới những kỹ thuật cơ bản từ bước đi, bước di chuyển đến quyền cước, binh khí. Không sợ khổ, sợ khó, không dấu giếm, đó là phương châm của Hiếu trong luyện võ và truyền võ.

 

Bên cạnh học võ, để hiểu hơn về dân tộc Việt Nam, Hiếu còn muốn tìm tòi, nghiên cứu về dòng chảy của lịch sử, đó cũng là cách thể hiện tinh thân dân tộc. Với em lịch sử bao giờ cũng có sự phong phú, đa dạng về nhiều mặt, lịch sử không chỉ đơn thuần chỉ là những sự kiện, những con số ngày tháng năm, mà ở đó còn hàm chứa nhiều ý nghĩa và giá trị khác. Hãy thử chạm vào lịch sử bằng trái tim mình, bạn sẽ thấy ở đó có nhiều điều đáng để chúng ta suy ngẫm và học hỏi – Hiếu bày tỏ.

Nhiều lúc ngầm nghĩ lại Hiếu nhận thấy đến với lớp võ là cả một cơ duyên rất lớn, nhớ mới ngày nào ngây ngô bước vào lớp, đến một đòn cơ bản nhất cũng không biết, vậy mà nay mình đã có thể chỉ dạy cho các môn sinh khác, nhờ học võ mình có điều kiện rèn luyện thêm sức khoẻ và có nhiều niềm vui trong cuộc sống, tinh thần sảng khoái, tự tin và bản lĩnh hơn. Hiếu tâm sự: chắc chắn tôi sẽ còn đi cùng với nghiệp võ lâu dài, tôi hy vọng và mong muốn rằng trong tương lai tôi sẽ có một võ đường riêng để dạy lại võ thuật cổ truyền Việt Nam cho các em nhỏ trên mảnh đất Sanjose như những gì tôi đã được chỉ dạy tận tình truớc đó.

Qua học trò Hiếu, chúng tôi nhận thấy rằng điều quan trọng nhất đối với người truyền võ là phải truyền được niềm đam mê võ thuật với các môn sinh, luyện võ không chỉ luyện về kĩ thuật, về quyền pháp mà còn phải luyện lòng kiên trì, bản lĩnh vươn lên trong cuộc sống, tức là phải luyện được cả chữ “đạo”. Hiếu là một huấn luyện viên tốt, có năng lực, giỏi về võ thuật, là một người có tấm lòng chân thật, chất phát. Hy vọng trên con đường đi tới ước mơ em sẽ vẫn giữ mãi được bản lĩnh như bây giờ, chúc em thành công, chúng tôi luôn đặt nhiều kỳ vọng ở em.

***

Và người chúng tôi muối giới thiệu cuối cùng là võ sinh Đặng Đăng Qúy. Quý sinh ra trong một gia đình có 5 thành viên, bố mẹ và 3 chị em, gia đình Quý là người Việt Nam di cư sang Mỹ sinh sống, hiện đang cư trú học tập tại Califronia. Cũng như bao gia đình người Việt khác, các thành viên trong gia đình Quý luôn sống hoà thuận, đùm bọc và yêu thương lẫn nhau. Được cha mẹ chắp cánh, che chở và bảo bọc nên ngay từ nhỏ Quý đã thấu hiểu được con người ta cần sự yêu thương, giúp đỡ của mọi người xung quanh như thế nào. Với bản tính hiền lành, giàu lòng vị tha, biết đồng cảm, sẻ chia cùng với nỗi đau của những con người bất hạnh, không may trong cuộc sống, nên ngoài thời gian học văn hoá trên trường, thời gian luyện tập võ học, Quý còn tranh thủ tham gia các công tác xã hội làm nhiều việc nghĩa cùng bạn bè, người thân, đôi khi không phải là những món quà vật chất cao sang, mà chỉ là sự động viên tinh thần cũng tiếp thêm sức mạnh và đem là niềm vui, niềm hạnh phúc cho người khác- Quý tâm sự.

 

Là một cậu bé sinh ra và lớn lên ở Mỹ, tiếp nhận sâu sắc nền văn hóa Mỹ nhưng vẫn luôn tự hào về cội nguồn Việt Nam, ngọn lửa tình cảm gắn bó với quê hương được thắp sáng trong lòng em, chính điều đó thôi thúc em có ước mơ muốn lưu giữ và phát triển những gì thuộc về tinh hoa văn hoá Việt.

Trong cuộc sống thường ngày cũng như trong quá trình luyện tập võ, Quý nhận thấy rằng không có gì ngẫu nhiên mà có, tất cả thành quả trên đời đều do công sức con người tạo ra, muốn trở thành một huấn luyện viên hay võ sư cần phải có sự cố gắng, chăm chỉ luyện tập nhiều hơn nữa.  Vì vậy, Quý luôn quý trọng thời gian, tận dụng từng giờ, từng phút trên võ đường luyện tập cùng các võ sinh khác, học kĩ càng và bài bản tất cả những gì thầy truyền dạy. Và, kết quả là dù mới chỉ 2 năm học võ, Quý cũng đã phấn đấu để đạt chuẩn Hồng đai, nhưng chắc chắn Quý sẽ không dừng lại ở đó, mục tiêu của em sẽ còn bay cao bay xa hơn nữa, và với khả năng hiện có của em chúng tôi tin rằng Quý sẽ còn tiến xa trên con đường võ thuật – con đường mà em yêu thích và đang theo đuổi.

Với tư cách là một người thầy đã từng chỉ dạy cho Quý từ những đòn cơ bản nhất đến phức tạp dần, chúng tôi nhận thấy Quý là một võ sinh giỏi về quyền cước và có triển vọng thực sự, mong rằng em sẽ vẫn còn giữ được ngọn lửa đam mê với nghề võ, sẽ song hành và sánh bước cùng chúng tôi để chúng tôi có thêm cơ hội và thời gian truyền dạy cho em. Chúng tôi thực sự thấy vui, tự hào và hãnh diện khi em trở thành võ sinh của võ đường Võ Trận Đại Việt.

***

Mỗi người con trưởng thành đều là niềm tự hào của bố mẹ, mỗi người trò thành đạt là niềm vinh dự của thầy cô. Hơn 500 môn sinh đã theo học Võ trận Đại Việt có người có năng khiếu võ thuật thật sự, có người chỉ nhằm mục đích rèn luyện thân thể cho dẻo dai. Song chúng tôi đều rất lấy làm hãnh diện và biết ơn những học trò đầy nhiệt huyết như thế. Mong rằng các em sẽ cố gắng nhiều hơn để làm rạng danh dân tộc Việt, sáng lạng nòi giống rồng tiên, xứng đáng là hậu thế của các vị vua Hùng là truyền nhân của các danh tướng lẫy lừng thời Đại Việt …


Hỗ trợ online
Mr Đức Thuận