Hãy trả lại những giá trị chân thực cho Võ thuật cổ truyền Việt Nam
Gần 1 năm trước chúng tôi có viết một loạt bài về Võ cổ truyền Việt Nam, trong đó có bài đề cập đến những trăn trở về nền võ học nước nhà với mong ước: Nền võ học Việt Nam ngày càng tiến triển và luôn giữ được chất thuần việt mà cha ông ta đã lưu truyền qua bao thế hệ. Tuy vậy, nhìn vào đường hướng phát triển của nền võ học Việt Nam nói chung và Võ cổ truyền Việt Nam nói riêng khiến không ít người quan tâm phải băn khoăn đặt ra câu hỏi: Bao giờ nền Võ học cổ truyền Việt Nam mới được trở lại với đúng bản chất của nó???
***
 Sở dĩ người quan tâm đặt ra câu hỏi như vậy bởi người ta thấy Võ cổ truyền Việt Nam đang phát triển mà thiểu hẳn những giá trị mang tính bản chất, hay nói rõ hơn là thứ mà chúng ta vẫn thường ngày gọi là cổ truyền thì phần nhiều lại chẳng cổ truyền là mấy. Để dẫn dụ cho luận điểm này chúng tôi xin trích 1 định nghĩa mở về Võ cổ truyền Việt Nam được nhiều người biết đến và nhận được phần lớn sự đồng thuận: “…Võ cổ truyền Việt Nam dùng để chỉ những hệ phái võ thuật lưu truyền trong suốt trường kỳ lịch sử của dân tộc Việt Nam, được người Việt sáng tạo và bồi đắp qua nhiều thế hệ, hình thành nên kho tàng những đòn, thế, bài quyền, bài binh khí, kỹ thuật chiến đấu đặc thù. Với những kỹ pháp võ thuật này, người Việt Nam đã dựng nước, mở mang và bảo vệ đất nước suốt trong quá trình lịch sử Việt Nam…”[1] Định nghĩa ngắn gọn này cũng đủ vạch ra 3 tiêu chí cơ bản để xác định nên 1 môn phái võ cổ truyền, đó là: nguồn gốc bản địa (là sản phẩm sáng tạo của người Việt), hệ thống bài bản, binh khí và kỹ chiến thuật chiến đấu đặc thù và đặc biệt phải có tính lịch sử (góp phần vào lịch sử hình thành, phát triển của vùng miền…).
***
 Quy chiếu 3 tiêu chí này vào các môn phái nằm trong Liên đoàn võ thuật cổ truyền Việt Nam chúng ta mới thấy được 1 thực tế đáng buồn là: phần lớn các môn phái trong tổ chức này hầu như không đạt nổi 1 trên 3 tiêu chí trên. Nguyên nhân của thực trạng này 1 phần là do Liên đoàn võ thuật cổ truyền Việt Nam xét kết nạp hội viên 1 cách cẩu thả, hời hợt và có phần thiếu trách nhiệm khi xem xét những vấn đề chuyên môn. Mặt khác, nhiều môn phái muốn lợi dụng danh tiếng cổ truyền để lôi cuốn những người muốn tìm học những phái võ thuần việt chân chính.
***
 Xét về nguồn gốc các môn phái võ thuật ở Việt Nam hiện tại thì hầu hết các môn phái này đều có nguồn gốc từ Trung Hoa, hoặc tự nhận mình có gốc gác từ Trung Hoa. Với tư tưởng “Thiên hạ võ công xuất Thiếu Lâm” họ cứ ngỡ võ trong thiên hạ đều từ Thiếu Lâm mà ra. Vì vậy, cách đặt tên võ phái cũng chịu ảnh hưởng phần nào, họ thường gắn 2 từ thiếu lâm vào tên môn phái của mình như: Thiếu Lâm Sơn Động, Thiếu Lâm Trúc Động, Thiếu Lâm Bắc Phái …Dù là xuất phát từ Trung Hoa hay tự nhận mình là dòng dõi Thiếu Lâm thì cũng tồn tại 1 nghịch lý là: Tại sao võ Tàu lại nằm trong hệ thống Võ cổ truyền Việt Nam ? Các nhà chức trách của Liên đoàn Võ thuật cổ truyền Việt Nam biết hay không vấn đền này ?
***
 Tất nhiên, vấn đề này không quá khó để nhận ra, và với những nhà chức trách thì lại càng không phải là vấn đề cần nhiều thời gian để bàn luận. Vấn đề là ở chỗ họ nhận thức như thế nào về chiến lược phát triển của nền Võ thuật cổ truyền Việt Nam và sự phát triển của Liên đoàn Võ thuật cổ truyền. Nếu như họ muốn nền Võ học dân tộc phát triển thì chắc chắn sẽ phải cần đến 1 cuộc thanh lọc toàn diện, cần phải loại bỏ những thứ đang khoác trên vai tấm áo cổ truyền nhưng thực chất lại không phải những thức võ của dân tộc. Còn nếu như các nhà chức trách muốn cho Liên đoàn ngày càng mạnh, càng đông thì vấn đề chỉ là chỗ phải tìm cách kết nạp được nhiều hội viên, tổ chức được nhiều liên hoan, hội diễn…Và rõ ràng nhìn vào thực tiễn phát triển ta nhận thấy Liên đoàn đã chọn đi con đường thứ hai; rất nhiều các môn phái được khuyến khích gia nhập Liên đoàn, số lượng hội viên liên tục tăng, nhiều liên đoàn ở hải ngoại cũng được đốc thúc thành lập.
***
 Từ cách điều hành này, thực tế Liên đoàn Võ thuật cổ truyền Việt Nam đang chú trọng nhiều vào phát triển về số lượng hơn phát triển về chất lượng. Công tác sưu tầm, nghiên cứu bài bản chưa được chú trọng. Võ thuật Việt Nam nói chung đang rất cần sự đầu tư nghiên cứu một cách nghiêm túc, những bài bản cổ, thuần việt cần được nghiên cứu, khảo tả và lưu truyền. Chúng ta cần sưu tầm thành 1 kho tri thức võ học của người Việt, để qua đó các môn phái chân chính có thể tiếp cận được tinh hoa của các môn phái khác, bên cạnh đó loại bỏ được nguy cơ thất truyền bài bản, đòn, thế do một số môn phái không có thế hệ kế cận.
***
 Trên thực tế, một số võ đường ở Việt Nam và hải ngoại không có nguồn gốc thực, do một hay một số cá nhân thường chế bài bản, chiêu thức của cả võ ta lẫn võ tàu, cóp nhặt, chế biến chỗ này chỗ kia mà thành. Vì vậy, nói đến chuyện có riêng cho mình 1 hệ thồng bài bản, quyền thế, binh khí, kỹ thuật tác chiến đặc thù riêng là điều không thể. Rất nhiều các trường hợp học võ được vài ba năm, đứng ra thành lập võ đường riêng, chế biến bài bản theo kiểu tàu đánh cho đẹp mắt. Họ vẫn ngang nhiên khoác vai võ thuật cổ truyền, sánh bằng với những thước võ đã cùng cha ông xưa đánh Nam, dẹp Bắc….
***
 Tiêu chí tính lịch sử của võ học cổ truyền Việt Nam là một trong những tiêu chí rất quan trọng, nó vừa đánh giá chiều dài truyền thống của các võ phái vừa thể hiện được những đóng góp của dòng võ cho quê hương xứ sở. Võ cổ truyền dân tộc luôn được ví là sợi chỉ đỏ nối liền những quãng đường lịch sử, đặc biệt lịch sử Việt Nam là những quãng thăng trầm của chiến tranh, là lịch sử của đấu tranh dựng nước và giữ nước. Trong đó, võ thuật là một yếu tố quan trọng biến quân ta dù ít nhưng tinh nhuệ, thế yếu song nhiều lần đánh tan kẻ thù mạnh.
 Hiện tại, ít có dòng võ nào đã đi cùng dòng chảy của lịch sử dân tộc, hầu hết chỉ là những dòng võ mới hình thành sau này, phái võ nào thật sự cổ cũng chỉ được vài ba đời – khoảng độ hơn 100 năm tồn tại. Những dòng võ trận xưa  đã cùng cha ông ta tùng hoanh ngang dọc nay ít nhiều chỉ còn trong sử sách và sự ghi nhận trong giới võ thuật.


 Nghĩ càng buồn thêm khi 1 số võ đường mang danh võ cổ truyền lại chủ đích mở công ty đào tạo vệ sỹ nhằm mục đích trục lợi. Đành rằng đó cũng là 1 nghề chân chính, nhưng mục đích của võ cổ truyền Việt Nam ta không phải là vậy, họ dùng võ để bảo vệ lẽ phải chứ không dùng võ kiếm kế mưu sinh, họ không vì đồng tiền mà để người khác sai khiến, không vì cái lợi trước mắt mà đánh mất bản chất, khí phách của bậc trượng phu…
 ***
Nói đến nền võ học cổ truyền Việt Nam, hiện tại và tương lai chắc chắn vẫn là một câu chuyện buồn với nhiều sự trăn trở. Để thay đổi thực trạng này, trước hết Liên đoàn Võ thuật Việt Nam cần có sự thức tỉnh, họ cần phải nhận thấy được những giá trị tinh túy của võ học cổ truyền, cần nghiên cứu sâu những môn phái thuần việt hơn là chạy theo số lượng hội viên, cần sưu tầm, tổng hợp hệ thống bài bản hơn là tổ chức nhiều cuộc liên hoan, biểu diễn. Với những võ phái đang và sẽ gia nhập vào Liên đoàn võ thuật cổ truyền Việt Nam hãy suy nghĩ đứng đắn và biết tự trọng, “Võ thuật cổ truyền Việt Nam” đó không đơn thuần là 1 cụm từ định danh mà đó là kết quả đúc rút hơn bốn nghìn năm chiến trận giữ nước của dân tộc Việt, “Hãy trả lại những giá trị chân thực của Võ thuật cổ truyền Việt Nam”
 BBT Votrandaiviet
 http://vi.wikipedia.org/wiki/V%C3%B5_c%E1%BB%95_truy%E1%BB%81n_Vi%E1%BB%87t_Nam)
Hỗ trợ online
Mr Đức Thuận