Thế hệ trẻ Võ trận Đại Việt (P2)

NHỮNG GƯƠNG MẶT TRẺ VÕ TRẬN ĐẠI VIỆT (P2)

Ở cái tuổi 17 đôi mươi – độ tuổi còn ham vui, ham chơi nhưng Lê Đình Quân lại chứng tỏ mình là một con người đã trưởng thành, mang trong mình nhiều ước mơ và hoài bão đáng để chúng ta suy ngẫm.



Quân sinh ra trong một gia đình có 4 thành viên, bố mẹ và 2 anh em, ia đình Quân là người Huế di cư sang Mỹ sinh sống, hiện đang cư trú và làm việc tại San Jose. Cũng như bao gia đình người Việt khác, các thành viên trong gia đình Quân luôn sống hoà thuận, đùm bọc và yêu thương lẫn nhau. Được cha mẹ chắp cánh, che chở và bảo bọc nên ngay từ nhỏ Quân đã thấu  hiểu được con người ta cần sự yêu thương, giúp đỡ của mọi người xung quanh như thế nào. Với bản tính hiền lành, giàu lòng vị tha, biết đồng cảm, sẻ chia cùng với nỗi đau của những con người bất hạnh, không may trong cuộc sống, nên ngoài thời gian học văn hoá trên trường, thời gian luyện tập võ học, Quân còn tranh thủ tham gia các công tác xã hội làm nhiều việc nghĩa cùng bạn bè, người thân. Đôi khi không phải là những món quà vật chất cao sang, mà chỉ là sự động viên tinh thần cũng tiếp thêm sức mạnh và đem là niềm vui, niềm hạnh phúc cho người khác- Quân suy ngẫm.

Trong cuộc sống thường ngày cũng như trong quá trình luyện tập võ đạo, Quân nhận thấy rằng không có gì ngẫu nhiên mà có, tất cả thành quả trên đời đều do công sức con người tạo ra, muốn trở thành một huấn luyện viên hay võ sư cần phải có sự cố gắng, chăm chỉ luyện tập nhiều hơn nữa, cho nên Quân luôn quý trọng thời gian, tận dụng từng giờ, từng phút trên võ đường luyện tập cùng các võ sinh khác, học kĩ càng và bài bản tất cả những gì chúng tôi truyền dạy, và kết quả là dù mới chỉ hơn 2 năm học võ, Quân cũng đã phấn đấu để đạt được Hồng đai, nhưng chắc chắn Quân sẽ không dừng lại ở đó, mục tiêu của em sẽ còn bay cao bay xa hơn nữa, và với khả năng hiện có của em chúng tôi tin rằng Quân sẽ còn tiến xa trên con đường võ thuật cũng như võ học– con đường mà em yêu thích và đang theo đuổi.

Với tư cách là một người thầy, đã từng chỉ dạy cho Quân từ những đòn cơ bản nhất đến phức tạp dần, chúng tôi nhận thấy Quân là một võ sinh giỏi về quyền cước và có triển vọng thực sự, mong rằng em sẽ vẫn còn giữ được ngọn lửa đam mê với nghề võ, sẽ song hành và sánh bước cùng chúng tôi để chúng tôi có thêm cơ hội và thời gian truyền dạy cho em. Chúng tôi thực sự thấy vui, tự hào và hãnh diện khi em trở thành võ sinh của võ đường Võ Trận Đại Việt.

Tinh thần cầu tiến, ham học hỏi, dường như đã thấm sâu vào tính cách của Hoà - cậu học trò vốn là người Việt Nam, sinh ra và lớn lên ở Sanjose, năm nay 19 tuổi, tham gia võ đường Võ Trận Đại Việt tuy có hơi trễ nhưng điều đó không ảnh hưởng gì tới thành tích học tập của em, em sở hữu nhiều thành tích đáng nể và khiến nguời khác phải ngưỡng mộ.



Hoà sinh ra trong một gia đình có truyền thống hiếu học, lúc nhỏ, Hoà thường được nghe bố mẹ kể về truyền thống học hành của dòng họ mình, truyền thống ấy lại được hun đúc, tôi luyện dưới sự dìu dắt của những người đã sinh thành ra em. Ở trường, Hoà tiếp thu kiến thức khoa học và văn hóa một cách dễ dàng nhờ phương pháp học tập tích cực của bản thân, em luôn chủ động trong việc lĩnh hội tri thức, tự tìm tòi, học hỏi, dám ngĩ, dám làm.

Được bố mẹ khuyến khích dành nhiều thời gian cho việc rèn luyện sức khỏe và bản lĩnh trong cuộc sống, nên khi 16 tuổi (năm 2010) Hoà quyết định đến với Võ Trận Đại Việt. Hoà cho rằng: Học võ là một quá trình khổ luyện, tích luỹ lâu dài, không chỉ giới hạn vào việc đạt kết quả cho riêng một giai đoạn nào. Không tự thoả mãn và bằng lòng với thành tích của mình, phải luôn rèn luyện, học hỏi, cầu thị: học ở thầy, học ở các anh, các em đến với võ đường trước mình, “không biết phải hỏi, muốn giỏi phải học”- chính vì phương châm học tập đó, nên sau một thời gian luyện tập Hoà đã đạt được Hồng đai. Ở Hoà chúng tôi nhận thấy tinh thần chí thú trong học tập, có những cái không đòi hỏi nhưng Hoà vẫn học, vẫn đầu tư tìm hiểu, luôn luôn dốc lòng dốc sức theo đuổi sự tiến bộ, và vì thế chúng tôi tin rằng Hoà sẽ là người đạt được nhiều thành công trong cuộc sống sau này.

Để giảm áp lực trong cuộc sống, hàng ngày ngoài luyện võ Hoà còn thường xuyên chạy theo trái bóng tròn, đôi khí chỉ cần chạy, rê dắt bóng hay chuyền bóng cũng cảm thấy tinh thần sảng khoái như xua tan đi cái ngột ngạt, bụi bặm của cuộc sống thường nhật chứa đầy những lo âu, toan tính. “Tham gia đá banh mình thấy tinh thần thoải mái, khỏe khoắn, phấn chấn hơn. Hạnh phúc nhất là khi được đá lăn đi những tâm sự của lòng mình mà đôi khi lời nói không thể truyền tải được” – Hoà tâm sự.

Sau này Hoà muốn trở thành một nhà kinh doanh thật giỏi nhưng vẫn muốn ngày ngày luyện võ. Hoà có khiếu về quyền cước. Với khả năng hiện có của Hoà chúng tôi luôn luôn tin tưởng rằng Hoà có thể vuợt qua mọi khó khăn để thực hiện được những ước mơ và hoài bão của mình. Hoà là một người vui vẻ, hoà đồng, một học trò có lòng hiếu học, biết yêu thương và giúp đỡ mọi người, điều làm tôi vui mừng nhất nơi em đó chính là tinh thần chịu khó học tập, dám nghĩ, dám làm. Hãy cố gắng thực hiện những ước mơ, chúng tôi tin em sẽ làm được.

Năm nay 21 tuổi – cái tuổi còn rất trẻ, nhưng Nguyễn Thành Tuấn lại là con người có chiều sâu tư tuởng, nội tâm và tràn đầy lòng nhiệt tình, tấm lòng của em khiến chúng tôi vô cùng cảm kích.


Tuấn tâm sự: em thích nhất là được học võ và đá banh – vì đây không chỉ là môn thể thao để rèn luyện sức khỏe sau những giờ học tập căng thẳng, mà nó còn trở thành nhịp cầu để gắn kết tình cảm, niềm đam mê và tinh thần đoàn kết của Tuấn với bạn bè, là cơ hội để rèn luyện bản lĩnh, sự năng động, linh hoạt và nhất là tinh thần tự tin, lòng kiên trì trong cuộc sống.


Tuấn từng nói học võ và đá banh không quá phức tạp, không quá tốn kém, không cầu kỳ trong qui định, chỉ cần một khoảnh sân nhỏ hay chỉ là lề đường, góc hẻm cũng có thể biến thành sân cỏ hay võ đường để tự mình thể hiện tài năng và niềm đam mê của bản thân. Võ và đá banh thực sự mang đến những điều tuyệt vời mà đôi khi những bài học triết lý nặng nề cũng chẳng thể làm nổi. Vì thế Tuấn đam mê học võ và đá banh từ khi còn rất nhỏ.

Tuấn đến với lớp Võ Trận Đại Việt năm 2011, sau hai năm chỉ dạy em, chúng tôi nhận thấy ở em rất có năng khiếu về võ thuật, nhất là quyền và binh khí. Nay em đã được cấp Hồng đai, trong thời gian sắp tới, với sự nỗ lực của em, chúng tôi tin chắc rằng Tuấn sẽ nhanh chóng đổi được màu đai võ thuật.

Tuấn là một người rất chịu khó và chăm chỉ, dù mưa hay nắng cũng đều không cản được bước chân em đến với lớp võ, em là người đi học đầy đủ, thường xuyên và rất đều đặn, đến lớp em năng nổ luyện tập, chú ý nghe chúng tôi chỉ dạy từng đòn. Trước và sau khi tan buổi học, em đều tự lấy xe của mình đưa các bạn về nhà, khiến chúng tôi vô cùng xúc động. Chúng tôi rất trân trọng tinh thần biết giúp đỡ mọi người. Xin chúc em thành công trên mọi lĩnh vực mà em mong ước.

Văn Ben sinh năm 1996 tại Hoa Kỳ, hiện nay gia đình em đang sinh sống tại San Jose. Gia đình em có tất cả 5 thành viên, gồm ba, mẹ và 3 anh em, Ben là con trưởng trong gia đình.


Ben là người đam mê võ thuật từ nhỏ, được ba mẹ gửi tới lớp Võ Trận Đại Việt năm 2004, sau một thời gian học tập và cố gắng, nay Ben cũng như Tuấn đã đạt được cấp Hồng Đai. Mong muốn của Ben sau này là được trở thành một kỷ sư giỏi để làm việc giúp ích cho xã hội.

Ben là một cậu bé có nhiều điểm đáng chú ý, nổi bật nhất trong con người em đó chính là tinh thần hiếu học: học mọi thứ, ở bất cứ đâu, trong bất kì hoàn cảnh nào. Cũng như Hoà, tinh thần cầu tiến, ham học hỏi, có lẽ đã thấm sâu vào tính cách của Ben từ hồi còn rất nhỏ. Ben không chỉ yêu thích học văn hoá mà em còn đam mê võ thuật. Mặc dù không được sinh ra và lớn lên trên mảnh đất quê hương Bình Định nhưng Ben vẫn thường được nghe cha mẹ kể về truyền thống võ học của quê hương, dòng họ và gia đình mình. Qua năm tháng, truyền thống võ học ấy càng được hun đúc trong con người em, trở thành niềm đam mê rất lớn của Ben.

Dường như ba mẹ là người có ảnh hưởng rất lớn tới tính cách của Ben, luôn hướng dẫn em tận tình trong từng bước đi. Ba mẹ luôn khuyến khích Ben đọc sách để tìm tòi, khám phá, nâng cao kiến thức, luôn khuyến khích Ben nói tiếng Việt ở nhà và với bạn bè người Việt, thường kể cho em nghe những câu chuyện thú vị về quê hương, cùng em theo dõi những chương trình về văn hóa Việt Nam qua truyền hình, đặc biệt bố mẹ em luôn dành thời gian lắng nghe và thảo luận về những vấn đề mà em quan tâm, khuyến khích Ben dành nhiều thời gian rèn luyện sức khỏe, tinh thần tự lập, kỹ năng sống qua các hoạt động xã hội, vì thế ngoài công việc ở trường, cuối tuần Ben còn tham gia vào việc dạy tiếng Việt trong một trung tâm Việt ngữ tại San Jose. Ngọn lửa tình cảm gắn bó với quê hương luôn được thắp sáng trong tâm hồn Ben -  một cậu bé sinh ra và lớn lên ở Mĩ, tiếp nhận sâu sắc nền văn hóa Mĩ nhưng vẫn luôn tự hào về cội nguồn Việt Nam, thật sự là một điểm sáng đáng quý.

Ở trường, Ben hòa nhập, tiếp thu kiến thức khoa học và văn hóa một cách dễ dàng nhờ nhờ phương pháp học tập tích cực và sự quan tâm của các thầy cô tại San Jose. Các thầy cô giáo ở đây không phân biệt màu da hay quốc tịch của học sinh, luôn hết lòng vì các em, gây dựng cho Ben niềm hứng thú học tập và tinh thần ham hiểu biết, khám phá.

Không những thế, ở lớp võ, Văn Ben còn giữ tròn trọng trách của một người anh cả - người gắn bó lâu dài nhất với Võ Trận Đại Việt, Ben luôn bảo ban, giúp đỡ các em hết mình, chỉ dạy hết những gì mà mình học hỏi được, dạy từ những đòn cơ bản đến phức tạp. Điều đáng quý nhất ở em chính là tấm lòng nhân ái, yêu trẻ thơ, có ý chí và ước mơ. Văn Ben cũng như các bạn trẻ tài năng người Việt khác sẽ tiếp tục là những sứ giả văn hóa, mang hình ảnh đẹp của đất nước và con người Việt Nam giới thiệu đến bạn bè khắp mọi nơi trên thế giới. Chúng tôi xin chúc em đạt được những gì mà em mong ước. Chúng tôi hy vọng với tinh thần dám suy nghĩ một cách độc lập, sáng tạo, tự tin vào khả năng của bản thân, Văn Ben sẽ vượt qua mọi khó khăn để thực hiện cho kỳ được ước mơ và hoài bão của mình, để bay cao và bay xa hơn nữa. Chúc em luôn thành công.

Võ sư: Nguyễn Minh Tuấn 

 

 

 


Hỗ trợ online
Mr Đức Thuận