Học chữ Nhân, chữ Nhẫn để làm người
Năm Qúy Tỵ đã đi qua – Năm “quý” mà chúng ta chờ đợi đã diễn ra không thực sự như chúng ta kỳ vọng: nền kinh tế toàn cầu suy thoái chưa có dấu hiệu của sự phục hồi; tình hình thất nghiệp vẫn ở mức nghiêm trọng; thiên tai, thảm họa thiên nhiên diễn biến khôn lường. Đặc biệt sự suy đồi đạo đức trong xã hội đang là một vấn đề hết sức nan giải, con người ngày càng sống vô cảm và lạnh lùng với nhau…
Trước thực trạng đáng buồn đó, chúng tôi – những người phụ trách việc giảng dạy cho các môn sinh môn phái Võ Trận Đại Việt tại San Jose, California rất lấy làm lo lắng. Lo lắng là bởi không biết uốn nắn các em như thế nào trước thực cảnh xã hội đầy thách thức; lo lắng là bởi các em môn sinh phần nhiều đang ở độ tuổi mới lớn với rất nhiều sự tò mò, nông nổi và rất dễ sa vào những cảm bẫy của cuộc đời; lo lắng là bởi chúng tôi không có được nhiều thời gian bên các em, không phải là người theo sát các em nhất…Chính vì những nguyên do đó, trong dịp năm hết xuân về này chúng tôi muốn gửi vài lời khuyên chân tình đến các em – thế hệ trẻ mà chúng tôi đặt hết niềm hy vọng; xin chia sẻ cùng các bậc phụ huynh – những người quyết định phần nhiều đến quá trình hình thành nhân cách của các em, và chúng tôi cũng rất mong muốn nhận được sự quan tâm chia sẻ của tất cả những người quan tâm trong cộng đồng.
Việc các em tìm đến nền võ học cổ truyền của dân tộc phần nào thể hiện được ý thức nhớ về cội nguồn, nhớ về tổ tiên và điều đó tạo cho chúng tôi nhiều động lực để tiếp tục con đường đã lựa chọn. Các em sẽ là tương lai của xã hội, là những người kế thừa và phát huy nền văn hóa cổ truyền Việt Nam trong thời gian không xa. Để trở thành những người làm chủ cộng đồng trong bối cảnh mới chúng tôi muốn các em ngoài học tập nâng cao kiến thức chuyên môn, các em cần phải rèn đức, luyện tài, rèn các kỹ năng để thích ứng với cuộc sống ngày càng nhiều chông gai, thử thách.
Các em thân mến, muốn trở thành những người tốt, chúng ta cần phải hội đủ nhiều đức tính, và để rèn luyện được những đức tính tốt đẹp đó chúng ta phải trải qua chiều dài thời gian, sự thử thách bản lĩnh và chịu sự ảnh hưởng không nhỏ sự tác động của môi trường. Trong giới hạn bài viết này, Ban biên tập Website Võ Trận Đại Việt muốn trao đổi với các em 2 đức tính mà ở xã hội nào, giai đoạn nào cũng cần thiết: Nhân và Nhẫn.          
Chữ Nhân mà chúng tôi muốn dạy các em là nhân ái, nhân nghĩa, hay diễn nghĩa một các đơn giản là tình thương yêu của con người với con người trong cộng đồng được thể hiện bằng quan tâm chăm sóc giúp đỡ sẻ chia khi người khác bị gặp phải chuyện bất trắc. Nó bao gồm cả quan tâm, tha thứ, trân trọng quyền làm người, tạo điều kiện phát huy năng lực cá nhân, chống lại các thế lưc chà đạp lên quyền con người....  
Tình người, lòng nhân ái là thứ tình cảm thiêng liêng trong sống. Cuộc sống chỉ thật sự hạnh phúc khi con người ta sống trong tình thương yêu của nhau và lấy tình thương làm mối dây liên hệ giữa người và người. Tình thương là lòng thương mến giữa người và người. Có thể nói rằng tình yêu thương là cơ sở quan trọng nhất tạo nên cái đẹp trong cuộc sống. Nếu trong cuộc sống hằng ngày biết lấy tình thương mà đối đãi nhau thì cuộc sống chắc hẳn sẽ tràn ngập tiếng cười và hạnh phúc, hạnh phúc của bản thân và hạnh phúc cho những người ở quanh ta. Chẳng có lí do gì để mỗi người phải sống ích kỉ, không biết thương yêu. Không có tình thương yêu, không khác gì trái đất không có ánh nắng mặt trời. Mọi thứ trên đời đều có thể mất đi, duy chỉ có tình thương là còn lại mãi mãi. Và ngọn đuốc yêu thương vẫn luôn hiện diện và dẫn đường cho chúng ta. 
Các em ngoài việc biết quan tâm chăm sóc ông bà, cha mẹ, anh chị em trong gia đình, chúng tôi còn rất vui khi thấy các em trong lớp võ còn biết quan tâm chăm sóc lẫn nhau, các môn sinh lớn tuổi luôn nêu cao tinh thần làm gương cho các em noi theo. Hơn nữa với tư cách là người học võ, các em phải là người luôn đề cao tinh thần nhân nghĩa, nhân ái với mọi người trong cộng đồng. Học võ để bảo vệ lẽ phải, bảo vệ kẻ yếu cũng là một biểu hiện của lòng nhân nghĩa, không phải khi nào chúng ta cũng cần sức mạnh của nắm đấm, vũ lực chỉ là biện pháp cuối cùng. Chúng tôi mong các em luyện rèn nhân tính để mãi là người con có hiếu với ông bà, cha mẹ; người học trò ngoan hiền của thầy cô và luôn là một công dân có đạo đức, có trách nhiệm với cộng đồng.          
Nếu như Nhân là tâm thì Nhẫn lại là tính, theo nghiệp võ không rèn được chữ Nhẫn coi như nắm chắc phần thất bại. Nhẫn có nghĩa là biết lắng nghe, biết tiếp thu ý kiến của người khác, để điều chỉnh hành vi, là bền bỉ, chịu khó, chịu khổ, kiên trì theo đuổi đến cùng công việc đã đặt ra, nhẫn nại học tập, biết nhẫn nại, chịu khó, chịu khổ trong rèn luyện. Nhẫn còn có ý là chịu dằn lòng xuống để tránh bực tức, cãi vã.
Với người học võ có nhẫn ắt sẽ thành, trước kia một số thầy nhận để tử bao giờ cũng trải qua quá trình thử thách để xem độ kiên nhẫn, bước đầu chỉ cho chẻ củi, gánh nước, nấu cơm, sau đó mới cho tập đứng tấn, có khi vài năm sau mới dạy cho những chiêu thức võ công. Vì vậy, mỗi môn sinh đào tạo ra đều trở thành những người có phẩm chất đạo đức và trình độ võ họ rất cao.          
Hiện tại, cuộc sống và bối cảnh xã hội đã thay đổi, mỗi người chúng ta có rất nhiều công việc, nhiều mối quan hệ cần quân tâm. Chính vì thế, quỹ thời gian của cá nhân ngày càng hạn chế dần. Chúng tôi không yêu cầu ở các em nhiều, nhưng chúng tôi luôn khuyên răn các em kiên nhẫn để thực hiện bất cứ công việc gì.          
  Các em thân mến !          
Trong thời buổi khó khăn hiện nay, chúng ta càng cần đề phải cao chữ Nhẫn. Cuộc sống chứa đựng đầy rẫy những thử thách, chúng ta không nhẫn nại thì khó mà thành công được. Có thể các em phải kiên nhẫn học tập, kiên nhẫn luyện tập thể thao, võ thuật…hay nhẫn nại để chờ đợi một công việc. Nhẫn giúp chúng ta bình tâm suy nghĩ những việc mình đang làm và sẽ làm. Người xưa có câu “ Một điều nhịn, chín điều lành”, câu nói đó giúp ta có được những lựa chọn tốt hơn trong cuộc sống.          
Với các em môn sinh, chúng tôi rất muốn các em nhẫn nại để rèn luyện, nhẫn nhịn để cùng sống hòa đồng với nhau. Nhẫn không phải là yếu hèn mà nhẫn là mình đã vượt qua một giới hạn khác của sự chịu đựng, đó là một bước tiến của bản thân, một mức cao hơn của nhân cách. Chúng ta thường thấy các bậc tiền bối võ học thường hội hai yếu tố Tâm và Nhẫn, họ luôn dùng cái tâm để đối đãi với mọi người, gặp trường hợp bất trắc họ luôn nhẫn nại, ít khi bỏ cuộc. Chúng tôi rất mong các em sẽ phát huy được tinh thần cao đẹp ấy
       Cuộc sống sẽ dạy cho các em nhiều điều, chúng tôi chỉ muốn các em hãy đón nhận cuộc sống này với nền tảng của nhân tâm và lòng kiên trì. Hãy đối xử với bản thân, gia đình và mọi người bằng những gì tốt đẹp nhất mình có. Ắt hẳn, cuộc sống sẽ trả về cho mình những thứ tốt đẹp. (BBT Votrandaiviet.org)
Hỗ trợ online
Mr Đức Thuận